Tại sao "trẻ em" lại đi học?

Tại sao "trẻ em" lại đi học?

Trẻ con sinh ra với mong muốn về những điều vĩ đại và lớn lao. Khi còn là một đứa bé chúng ta ôm trong mình những hoài bão và khát khao: Ta muốn trở thành siêu nhân; trở thành nàng công chúa xinh đẹp và gặp được bạch mã hoàng tử; ta ước mình sẽ gặp được những thiên thần tốt bụng ban phát cho ta thật nhiều điều ước; ... Ngay cả người lớn hay những câu chuyện cổ tích đôi lúc cũng đã vô tình tiếp thêm cho chúng niềm tin rằng tất cả những ước mơ của chúng sẽ không chỉ dừng lại ở mơ ước mà sẽ thành hiện thực – mỗi đứa trẻ đều chào đời với một sứ mệnh cần thực hiện.

Những đứa trẻ chưa nhận ra rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng như ý. Chúng chưa nhận ra rằng cuộc sống không phải như những giấc mơ. Để hiểu được điều này chúng cần phải trải nghiệm để biết cuộc sống thực sự diễn ra như thế nào hay mối quan hệ giữa người với người, ... –  một trong những cách để giúp trẻ em trải nghiệm và có được những cái nhìn đầu tiên vào cuộc đời đó là để chúng tới trường – ở đó chúng sẽ gặp và tiếp xúc thường xuyên với những con người không phải là người thân của mình, những quy tắc mà chúng phải tuân theo nếu không muốn bị phạt, hay việc cạnh tranh với người khác để dành được quyền lợi và phần thưởng, ... – một phần của thế giới mở ra trước mắt chúng. Việc giáo dục ở trường có lẽ là nhắm chuẩn bị và giúp những đứa trẻ sẵn sàng hơn một chút trước khi bước vào đời – khi chúng bắt đầu tự chịu trách nhiệm với cuộc sống của riêng mình.

Cre: Pinterest

Bạn còn nhớ những gì đã được học ở trường không? Tại sao chúng ta lại học những thứ này?

Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là học ngôn ngữ – tiếng mẹ đẻ: học chữ cái, đánh vần, học đọc và viết. Tất nhiên việc biết đọc và viết giúp tôi rất nhiều – để tôi có thể nói ra những gì tôi muốn nói và hiểu những gì người khác muốn nói với tôi.

Ở trường, chúng ta cũng được học nhiều môn học khác như số học, địa lý, lịch sử, âm nhạc, mỹ thuật... không thể phủ nhận việc biết về chúng không phải là không thú vị và cũng không phải là không có ích gì. Có lẽ tuỳ mỗi người mà chúng có mức độ cần thiết khác nhau. Nên việc nhớ nhiều hay nhớ ít thậm chí không nhớ gì cũng phụ thuộc vào sự cần thiết đó – đối với mỗi nghề nghiệp để có thể làm tốt chúng thường đòi hỏi ở người làm một lượng kiến ​​thức chuyên môn nhất định.

Và việc có một người thầy tốt sẽ giúp hình thành những bộ óc biết suy luận và học hỏi, hơn là rèn luyện những bộ óc nhiều chữ nhưng không biết vận dụng vào cuộc sống của bản thân.

Một người thầy tốt sẽ khuyến khích học trò của mình áp dụng các phương pháp rèn luyện ban đầu qua việc:

Đọc: Trong sách ẩn chứa những tâm tư, tình cảm của tác giả mà đôi lúc ta có thể cảm nhận như đó chính là những điều mà ta đã và đang trải qua – đó là khi ta thực sự đồng cảm và thấu hiểu sâu sắc hoàn cảnh của người khác và của chính mình; đồng thời ta có thể học hỏi từ chính những trải nghiệm của tác giả. Cả nghìn năm đã trôi qua nhưng tiếng nói rõ ràng của dĩ vãng vẫn còn tiềm ẩn trong những trang sách đó sao – chính ở đó, những triết gia cổ đại còn sống mãi.

Suy nghĩ: Ý tưởng của người khác phải được tiêu hóa và khơi gợi lên một cái gì đó của riêng ta. Vì vậy, chúng ta cần suy ngẫm về những gì đã học hoặc đã đọc trong sách. Chúng ta không thể nhồi nhét vào đầu nhiều chủ đề mà không cố gắng so sánh cái này với cái khác, phân tích và sắp xếp chúng xem liệu đâu là cái đúng đắn và thích hợp đáng để ta học hỏi và tiếp thu.

"Những lời dạy có giá trị riêng của nó, nhưng cái quý giá trong những lời dạy này chính là những ý tưởng.

Các ý tưởng phải được ngộ ra, nhưng ý tưởng không thể diễn tả bằng lời. Do đó, những gì quý giá nhất trong thiên hạ không thể được truyền đạt thông qua sách vở.
"

_Trang Tử

Viết: Công dụng tuyệt vời của việc viết là đảm bảo tính chính xác. Sự chính xác của tư tưởng luôn đi sau sự chính xác của ngôn ngữ. Nói cách khác, suy nghĩ của chúng ta vẫn mơ hồ cho đến khi chúng được diễn đạt thành lời.

Đối thoại: Đối thoại có lợi thế mà các phương thức học tập khác không có. Đó là cách tự nhiên nhất và ít tốn công nhất – học hỏi từ người khác, những người giỏi hơn ta. Bạn lắng nghe suy nghĩ, kinh nghiệm và kiến thức của người khác đồng thời bạn có thể bày tỏ cảm xúc và quan điểm của mình để cùng thảo luận và tìm hiểu vấn đề. Điều đó còn giúp bạn rèn luyện sự tập trung – một điều cần thiết khi chúng ta đang giao tiếp với nhau.

Cre: Pinterest

Và điều quan trọng mà một người thầy có thể truyền dạy cho học trò của mình là khuyến khích anh ta tự mình trải nghiệm:

Tri thức và việc biết là khác nhau. Tri thức là thông tin, biết là thấu hiểu. Tri thức là thu thập từ bên ngoài, biết là sự trưởng thành từ bên trong. Tri thức được vay mượn, biết là của bạn, đích thực là của bạn. Tri thức thì được học, biết thì không được học từ bất cứ ai.

Bạn phải trở nên tỉnh giác hơn để có thể nhìn thấy nhiều hơn, cảm thấy nhiều hơn, hiện hữu nhiều hơn. Biết là hiện sinh, tri thức chỉ là sự tích lũy bên ngoài.

_ Osho

Bởi sẽ đến lúc chúng ta phải rời trường, rời xa thầy lúc này con đường học tập tiếp theo sẽ do chính chúng ta "dạy" mình qua các trải nghiệm, qua các khó khăn, thất bại ... mà ở trường hay chình thầy cũng không thể dạy ta. Đúng là ta vẫn có thể tiếp tục học hỏi từ sách hay từ người khác.

Thầy, trong con đường phát triển và trưởng thành, tuy cần, nhưng chỉ cần lúc ban đầu mà thôi. Với một người quả quyết rằng phải cần có thầy để giúp họ phát triển, Krisnamurti, nhà Đạo học Ấn Độ hiện đại đã dí hỏm hỏi người đó: “Bạn bảo rằng bạn cần phải có tôn sư dẫn dắt đường lối để phát triển. Nhưng nếu bạn không biết đi như thế nào, thì làm cách nào bạn chắc chắn ông ấy đã dẫn bạn vào đúng chỗ? Và nếu bạn biết chắc là đúng, thì bạn cần gì phải nhờ người dẫn dắt cho!

Isabella Duong