Vị xuân thứ 18

Bài dự thi số 40

Vị xuân thứ 18

Tết đối với tôi có ý nghĩa gì?

Có lẽ, đối với tôi, Tết là một khoảng không hoàn hảo để cảm nhận mùi vị của mùa xuân. Cái hương vị bánh trưng, mùi khói bếp gợi lại quãng kỷ niệm đã qua, vị hoa ngào ngạt đem sự tươi mới phủ khắp phố phường... Thời khắc giao thoa này khiến mọi xúc cảm của tôi trở nên ngập tràn. Vị xuân thứ 18, vẫn có mùi của hoài niệm, vừa có mùi của sức sống căng tràn, rằng có một điều khác biệt với các mùa xuân trước, đó là hương vị ngọt ngào của tình yêu. Các mùi vị cũng chỉ có thế, nhưng cảm nhận lại chẳng giống nhau, đều là do cách "pha chế" của từng thời điểm. Tết - chính là một nghi thức trưởng thành. Mở ra cánh cửa tuổi 18 bằng vị ngọt của tình yêu, thực ra, trong hương vị ấy có đủ thứ tạp vị, nhưng tổng hoà sâu sắc mà nói, tôi vẫn thấy nó thật ngọt.

Tết à, cậu có biết yêu là gì không? Mình thường đắm chìm trong vần thơ của John Donne khi nhắc về tình yêu: "Người yêu nhau giống như đôi chân compa/ Anh ở trung tâm, em tới chân trời/ Cả đời em phiêu bạt nghiêng tai lắng nghe thay anh/ Lúc cạnh bên có thể cùng nhau đứng thẳng/ Anh kiên định, quỹ đạo của em mới có thể viên mãn/ Anh không di chuyển, em mới có thể trở về điểm gặp nhau ban đầu" (In Memory). Tớ thích cách ông ấy so sánh đôi lứa yêu nhau với đôi chân compa. Yêu là có thể cố gắng vì nhau, một người kiên định người kia hướng về. Tớ đã gặp được một người rất tuyệt, có phải chăng là một chiếc compa. Còn cậu, Tết? Yêu với cậu có phải là rất nhiều rất nhiều tình thương, cậu ngắm nhìn những gia đình, nhà nhà hạnh phúc, ngắm nhìn đôi lứa yêu nhau, nhìn thấy chồi non nảy nở trong tâm hồn tớ... Tết là người bạn có thể nghe tớ trải tâm sự, lại thật bao dung mà ôm tớ vào lòng. Chứng kiến những tình cảm ấy, Tết giống như bầu trời.

"Thùy liễu phi hoa thôn lộ hương/ Tửu kỳ phong noãn thiếu niên cuồng" - rực sáng như ánh dương, là một người vô cùng xuất chúng, tài năng hơn người, khí khái trác tuyệt. Người tôi thích là một người như thế, có chăng, Tết là dịp mà tôi nhìn lại, tái thiết lại bản thân mình. Cũng là lúc tình yêu nảy nở, tôi lại có động lực để cố gắng, là để sánh bước cạnh người. Tôi theo đuổi bước chân của một tôi tốt hơn, cuộc sống thật thú vị khi ta có điều gì đó để cố gắng theo đuổi. Gió xuân tháng hai cũng chẳng lùa tắt được ngọn lửa này. Trái tim ấm nóng còn được thổi hơi xuân, sức trẻ bừng triển vọng. Tết, bầu không khí này bao trùm khắp mọi nơi, liệu có thể gửi đến chàng thiếu niên tâm tư này? "Dục bả tương tư thuyết tự thùy", liệu bạn có hiểu thấu được lòng tôi, bầu trời của tôi, bầu trời của tôi!

Thủ thỉ với Tết về mối duyên năm qua, tôi mới hiểu được Tết, chứng kiến biết bao cảnh ngộ tình duyên, qua biết bao tháng năm, biết bao lần chim én kéo đàn gọi xuân. Liệu có biết tịch mịch, cô liêu? Thì ra, mỗi mối duyên trong đời, đều đến và đi, muôn vạn hồng trần sẽ hoá thành bèo tan bọt nước. Tôi nguyện khắc ghi mối duyên này vào những năm tháng tươi đẹp nhất, thật may mắn khi gặp được nhau, mỗi người đều là độc nhất vô nhị trên thế giới này, mỗi phút mỗi giây cạnh bên đều là thời gian trộm được, tôi bật cười khi thấu được giấc mộng Hoàng Lương, cũng chỉ có bản thân mới giúp được mình biết quý trọng hiện tại như thế. Càng hiểu thêm về Tết, càng có thêm những bài học cho bản thân mình. Tết là một cuốn sách mà tôi càng khám phá càng vững tâm.

Tết còn là sự hoài cổ trong hoà nhập đương thời, lúc này đây, khi viết ra những dòng văn này, tôi như tìm lại được nét xưa trong tôi, những lời văn hoa mỹ đã rất lâu không hạ bút, viết lại lại thành ra hoài niệm. Dẫu qua bao cuộc bể dâu, Tết vẫn mãi trường tồn, là một nét văn hóa ngàn đời gìn giữ, vạn người tôn vinh.

Vị Tết năm thứ 18 của tôi rất ngọt, vị ngọt thanh ấy đều mang hình bóng của một người, Tết sẽ hiểu tôi, rằng tôi sẽ bướng bỉnh theo đuổi vị ngọt ấy, rằng tôi luyến tiếc Tết ngay cả khi Tết hiện hữu tại nơi này, người bạn tri kỷ, bầu trời bao dung. Bởi vì biết mọi thứ chỉ mang hình hài vốn có của nó tại thời điểm ban đầu, tôi nguyện trầm mê để khắc ghi mùi vị này -Vị xuân thứ 18 của tôi.