Hoài niệm ánh trăng xưa

Bài dự thi số 6

Hoài niệm ánh trăng xưa

Bóng trăng trắng ngà có cây đa to

‌‌Có thằng cuội già ôm một mối mơ‌‌

Lặng im ta nói cuội nghe‌‌

Ở cung trăng mãi làm chi‌‌

Bóng trăng trắng ngà có cây đa to‌‌

Có thằng cuội già ôm một mối mơ.

Cứ mỗi lần giai điệu quen thuộc này cất lên tôi lại nhớ những kí ức về đêm trung thu trong những năm trước. Thật may mắn khi tôi được sinh ra và có tuổi thơ không gắn với tivi, không có smartphone. Còn nhớ trung thu của những năm về trước, canh chừng một tháng lũ trẻ ở quê chúng tôi cứ tụm năm tụm bảy bàn với nhau xếp thật nhiều thuyền. Đứa góp giấy, đứa góp đèn cầy, cứ trưa đi học về rủ nhau ngồi xếp dưới cái mái nhà chồi cùng nhau xếp thuyền. Háo hức mải mê đến nỗi mẹ kêu về ngủ trưa không đứa nào chịu nghe rồi bị ăn đòn. Những năm đó bọn trẻ chúng tôi đi học chỉ có hai ngàn mà phải dặn nhau "mày không được mua gì phải để dành tiền mua đèn cầy nghe chưa, không có thì bọn tao không cho mày thả đâu".‌‌ Xong hết rồi lại rủ nhau làm lồng đèn ông sao bằng tre. Cùng nhau chặt cây, cây nhau chẻ tre, lại cùng nhau ngồi chuốt tre. Để làm ra một chiếc đèn ông sao thì dễ cũng không dễ mà khó cũng không khó nhưng lại phải thật tỉ mỉ, khéo tay. Làm xong lại có đứa nhà giàu trong xóm được ba mẹ mua cho chiếc đèn lồng bằng điện,đó là  lần đầu tiên bọn tôi thấy chiếc đèn đẹp mặt và ngộ nghĩnh đến như vậy. Không cần thắp bằng đèn cầy, lại tự phát ra những tiếng kêu ngộ nghĩnh, đôi khi còn tự cử động. Trẻ con mà, cứ thấy bạn có cái đèn lồng đẹp như vậy bọn tôi lại về đòi bố mẹ mua cho. Nhưng thời đó cái ăn cái mặc còn phải đắn đo suy nghĩ thì ba mẹ làm gì có tiền mua những thứ đắt như vậy. Thế là bọn tôi tranh nhau mượn, đứa này cằm một lát lại đến đứa kia. Đứa có đèn xịn kia dẫn đầu, bọn tôi lại nối đuôi theo sau cùng nhau ngân nga hát:

"Tết Trung Thu rước đèn đi chơi‌‌

Em rước đèn đi khắp phố phường

‌‌Lòng vui sướng với đèn trong y‌‌

‌‌Em múa ca trong ánh trăng rằm.

Đèn ông sao với đèn cá chép‌‌

Đèn thiên nga với đèn bướm bướm

‌‌Em rước đèn này đến cung trăng

‌‌Đèn xanh lơ với đèn tím tím

‌‌Đèn xanh lam với đèn trắng trắng‌‌

Trong ánh đèn rực rỡ muôn màu.

Tít trên cao dáng tròn xinh xinh‌‌

Soi xuống trần ánh sáng dịu dàng‌‌

Rằm tháng tám bóng Hằng trong sáng‌‌

Em múa ca vui đón chị Hằng.

Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh

‌‌Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh‌‌

Em rước đèn này đến cung trăng‌‌

Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh‌‌

Tùng dinh dinh cắc tùng dinh dinh‌‌

Em rước đèn mừng đón chị Hằng.

Rước đèn về bọn tôi lại cùng nhau thả thuyền. Con nước lớn, ngập cả cầu, có đứa vừa bước xuống lại hụt chân té xuống, bọn tôi cười rộn cả lên. Mấy đứa ở xóm trên thả thuyền xuống ngập cà sông, bọn tôi ở xóm giữa cũng thả theo cho thuyền trôi xuống xóm dưới, bọn xóm dưới thả để thuyền trôi ra sông lớn. Trung thu ngày ấy con sông lấp lánh như mặc một màu áo mới, đón chào chị Hằng và Chú Cuội về cùng ăn Tết Trung Thu.‌‌ Chơi xong về nhà thì nội đã bày sẵn mâm cỗ. Một mâm cỗ sẽ bao gồm: Bánh trung thu, mâm ngũ quả và không thể thiếu những chiếc đèn lồng truyền thống. Việc chuẩn bị một mâm cỗ với các loại bánh trái để cúng trời đất, tổ tiên thể hiện cho mong muốn một năm mùa màng bội thu, gia đình đầm ấm, sum vầy. Và sau đó, việc phá cỗ trong đêm Trung thu là mong muốn mang đến niềm vui cho con trẻ, cho mọi thành viên trong gia đình trong Tết đoàn viên. Phá cỗ đêm Trung thu cũng là dịp để mọi người quây quần, thể hiện cho sự gắn kết tình cảm của các thành viên trong gia đình.

Cách phá cỗ Trung thu đó là người lớn sẽ đem bánh trái và chia đều ra mọi người cùng thưởng thức. Những chiếc bánh nướng, bánh dẻo với hương vị thơm ngon sẽ được cắt ra, chia đều để ai cũng được cảm nhận cái vị của ngày Tết Trung thu.‌‌Ngày Tết Trung Thu của những năm về trước thật vui biết bao. Bây giờ chỉ còn sống với hoài niệm ngày xưa ấy. Dường như, ai trong chúng ta cũng đều có những kỷ niệm mùa trăng cho riêng mình, mà có thể chỉ một chút tinh dầu bưởi từ vỏ bưởi già đã khiến người ta nhớ đến tuổi thơ kết hạt bưởi đốt lên tí tách. Hay tiếng trống múa lân có thể đánh thức cả một vùng kỷ niệm nghịch ngợm thuở nào…

Rằm Trung thu trong tâm tưởng, theo người ta từ khi là một đứa trẻ cho đến khi tóc đã phong sương, gối mỏi chân chùn, ngồi lại mỉm cười ngắm cháu chắt mình phá cỗ. Chỉ vậy thôi, cũng đủ xóa đi muộn phiền năm tháng…‌‌ Và có lẽ, hạnh phúc của đêm trăng không chỉ lung linh trong đôi mắt trẻ thơ. Với những ai không thể trở về sum vầy, không còn được ùa vào lòng mẹ cha, ngắm trăng tròn mà rưng rưng đáy mắt, hoài niệm khiến người ta ấm lòng hơn mong mỏi mùa Trung thu tới! ‌‌Công nghệ thông tin phát triển tốt thật đấy, hay thật đấy nhưng lại làm cho con người ta càng xa cách nhau hơn.Bây giờ tôi không còn thấy các em nhỏ đi rước đèn hay thả thuyền như bọn tôi ngày đó. Dòng sông chỉ là một màu đen, yên lặng, tĩnh mịch. Con đường không còn tiếng hát, tiếng cười nói, cùng nhau hò reo. Tết Trung Thu bây giờ chỉ đơn giản là mua một hộp bánh về để ăn cho có không khí. Và đặc biệt hơn Trung Thu năm nay nhà tôi lại vắng đi một thành viên. Bà mất, không khí trong nhà lại càng vắng lặng hơn, không còn hình ảnh bà đợi trước nhà nữa, không còn nghe được tiếng bà kêu bọn tôi ăn bánh nữa. Cháu nhớ bà lắm bà ơi! Tất cả mọi thứ bây giờ chỉ còn trong kí ức.‌‌ Lại một mùa Trung Thu nữa sắp đến.

Mình muốn viết bài viết này để chia sẻ những hoài niệm của Tết Trung Thu đến với tất cả mọi người. Chúc cho mọi người có một mùa trung thu đoàn viên vui vẻ và ấm áp bên gia đình. Mong vầng trăng tròn sẽ mang tới hạnh phúc và thành công cho gia đình tất cả mọi người. Cầu chúc cho tâm hồn mọi người mãi luôn đẹp như ánh trăng rằm và cuộc sống mãi luôn ngọt ngào như những chiếc bánh Trung thu. Chúc cho cuộc thi diễn ra thành công tốt đẹp!