Hóa ra, Tết vẫn vậy

Bài dự thi số 39

Hóa ra, Tết vẫn vậy

Nhìn dòng chảy của thời gian đều đặn lướt qua những miền kí ức, đôi lúc ngẫm lại, tôi lại thấy sóng mũi cay cay. Chẳng biết từ lúc nào, vị Tết trong tôi nhạt dần, nhạt dần. Rồi bỗng dưng hôm nay đậm đà đến lạ. Tôi thầm nhớ đến những ngày Tết xưa cũ, xa rất xa...

Khi những chiếc lá trên cành mai thưa thớt dần nhờ đôi bàn tay nhanh nhẹn của cha, lũ chúng tôi biết, tết đã đến gần.

Rằm tháng chạp năm nào cha tôi cũng tranh thủ buổi chiều mát để cùng chúng tôi nhặt những chiếc lá mai, nhà tôi trồng 5 6 cây mai, ấy thế mà chẳng giống người ta vẫn hay thường làm là dùng thuốc xịt cho lá tự rụng, cha lại bắt mấy đứa chúng tôi cùng nhặt lá. Cha bảo, như thế mới đúng là tết.

Những chiếc lá già cằn cỗi nhường chỗ cho những chiếc nhụy bé tí tựa kim châm, nhọn hoắc, chẳng bao lâu nữa thôi, chúng sẽ chuyển mình thành những đóa mai vàng ươm tươi đẹp. Những chiếc lá xanh ngắt sẫm màu rồi sẽ những chỗ cho những chiếc lá non tươi mới. Và nhìn xem, vườn cây xanh mãi một màu lá rồi sẽ trở nên lộng lẫy sắc vàng dưới ánh nắng chói chang - đó là khi Xuân về.

Mấy đứa chúng tôi vừa làm vừa ngân nga câu hát xuân, khổ lắm, câu nhớ câu quên, bởi trí nhớ của mấy đứa nhóc 6 7 tuổi làm sao mà thuộc hết cả bài dài. Ấy thế mà vẫn rộn ràng nhộn nhịp cả một góc vườn. Thật lạ, chỉ có vậy thôi, mà vui cả một ngày dài.

Rồi thời gian lại lặng lẽ trôi, đến tết ông Táo, lũ trẻ chúng tôi cùng nô đùa cười nói, chờ đợi bà tôi "đưa ông Táo về Trời". Tôi nhớ cái màn đêm tưởng lạnh lẽo của tiết tháng 12 hóa ra lại ấm áp như lò sưởi ấy, nhớ bọn nhóc đã cùng tôi chạy giỡn tung tăng quên cả thời gian. Sau đó lại quây quần bên nhau kể vài ba câu chuyện, rồi ngồi nghe ông bà kể về cái ngày xửa ngày xưa, về chú cuội cung trăng, về cây nêu ngày Tết. Bao chuyện xưa, xưa cũ mỗi năm lại như mới, vừa lạ vừa hấp dẫn, thân thương...

Nhưng, lũ trẻ ấy giờ đây mỗi ngày mỗi lớn, tuổi ông bà, ngày một nhiều thêm, và có những người, mãi chỉ nằm trong miền kí ức.

Đã có lần tôi trộm nghĩ, Tết, chính là miền đau.

Đã có lần tôi trộm ước, giá như, thời gian đừng trôi mau.

Đã có lần, hay vài lần gì đó tôi mong tôi bé lại.

Có lẽ tôi đã nghĩ, Tết của một đứa trẻ đẹp đẽ hơn.

Nhưng mà, hóa ra, tết vẫn vậy.

Tết là nơi mà những đứa con xa quê như tôi có thể quay về bên gia đình, để thấm thía hai chữ Đoàn Viên.

Tết là nơi những đứa trẻ nô nức với bộ váy áo mẹ mua cho, khúc khích cười nói bên bè bạn.

Tết là nơi mà dù là nghèo hay giàu, đều mong được sum họp bên gia đình, được kể nhau nghe chuyện vui buồn của một năm, để rồi dù mọi sự thế nào, vẫn chúc nhau "Năm mới khởi đầu mới", "An khang thịnh vượng".

Tết vẫn vậy, chỉ có người là đổi thay.

Không, con người không đổi thay, chỉ là ta trưởng thành theo nhiều cách khác nhau. Song, dù là thế nào, chẳng phải tự trong tâm ta đều mong cầu niềm hạnh phúc bình an hay sao? Xin đừng nói Tết đã khác, xin đừng ánh niềm đau vào khoảnh khắc giao mùa đẹp đẽ. Xin đừng mang bao vất vả của một năm quẳng vào năm mới.

Hãy vứt bỏ gánh âu lo mà Yêu Tết.